FANDOM


Liên khúc: Chuyện Tình Thời Chinh Chiến là một liên khúc gồm 6 ca khúc của nhạc sĩ Lam Phương, bao gồm: Ngày Tạm Biệt, Khóc Thầm, Chiều Hoang Vắng, Con Tàu Định Mệnh, MấtVĩnh Biệt Người Tình. Liên khúc này được trung tâm Thúy Nga sắp xếp và dàn dựng thành một vở nhạc kịch về chuyện tình thời chiến tranh Việt Nam, kéo dài từ thời kì xây dựng đất nước Việt Nam Cộng hòa đến thời kì phải rời quê hương để tìm tự do nơi xa xứ (sau biến cố 30 tháng 4 năm 1975), và được biểu diễn bởi hai ca sĩ: Thế Sơn - thủ vai một người lính Việt Nam Cộng hòa, và Như Quỳnh - thủ vai người con gái vốn đem lòng yêu người lính nọ, cùng với các ca sĩ phụ diễn: Lương Tùng Quang, Quỳnh Vi, Trịnh Lam, Huy Tâm.

TNCD410-4

Như Quỳnh và Thế Sơn trong trang phục diễn của vở nhạc kịch "Chuyện Tình Thời Chinh Chiến", xuất hiện trên bìa album Phút Cuối.

Vở nhạc kịch được trình diễn một lần trong Paris By Night 88 - Đường Về Quê Hương vào năm 2007, với độ dài 18 phút 20 giây khi được thu âm trên đĩa CD. Khi MV của vở nhạc kịch này được đăng tải bởi kênh Youtube chính thức của trung tâm Thúy Nga vào ngày 17 tháng 10 năm 2016, nó đã nhận được nhiều sự ủng hộ từ những khán - thính giả mến mộ tiếng hát của Như Quỳnh và Thế Sơn.

Kịch bản - lời bài hát

Intro

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn

Anh còn nhớ, lần cuối cùng gặp nhau, em đẹp như một thiên thần.

Ngày mai anh đi, hy vọng hai đứa mình sẽ gặp lại nhau...

Ngày Tạm Biệt

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn, Như Quỳnh

Thế Sơn, Như Quỳnh xuất hiện trên sân khấu với trang phục học sinh cùng với các phụ diễn (nam mặc áo lính Việt Nam Cộng hòa, nữ mặc áo dài trắng, cộng thêm lũ trẻ nô đùa). Ảnh nền sân khấu là hình hoa phượng đỏ.

Thế Sơn (TS):

Hôm nay đây còn vui trông thấy nhau,

Bên tiếng ca, tiếng đàn vượt trời cao,

Lời vui thắm thiết đưa trao, như khi mới gặp nhau...

Như Quỳnh (NQ):

Nhưng anh ơi, ngày mai ta cách xa,

Anh kinh đô, tôi phải về miền xa,

Biệt ly ai khéo reo chi

Lên bao mái đầu xanh...

TS:

Nhớ,

Hàng phượng thắm ven đường

Mỗi lúc chiều buồn

Tan tác rơi cài lên mái tóc xanh...

NQ:

Với,

Bóng dáng ai chiều ấy,

Nâng niu tà áo

Biết nói gì, khi chia ly?

Khóc Thầm

Ca sĩ/diễn viên chính: Như Quỳnh

Màn hình nền hiển thị cảnh chia tay dưới gốc cây phượng đỏ. Như Quỳnh ngồi trên một chiếc ghế trông ngóng người thương nơi chiến trường.

Tiễn anh đi rồi, em về gác lạnh đìu hiu.

Ngoài trời trăng tỏ, mà sao ướt đôi tay mềm.

Bóng đêm ngỡ là người em yêu

Khép đôi mi lại, càng thương nhiều

Trời ơi thương nhớ,

Bao năm mặn nồng bây giờ lìa nhau.

Em thương anh,

Từ đây cách biệt nụ cười.

Đường xa gió lạnh mưa nhiều,

Và đời anh đắng cay trăm chiều.

Bao năm rồi,

Một ngày chưa sống xa nhau,

Ngọt bùi chia xớt cho nhau

Mà giờ này sao lắm thương đau...

Mấy đêm qua rồi,

Nghe từng lá rụng ngoài song.

Từng hồi chuông đổ,

Càng thêm tái tê trong lòng.

Vắng anh cô phòng, càng quạnh hiu

Nhớ anh, nhớ từng làn hơi thở

Giờ đây mới biết,

Xa anh sẽ làm chết cả đời em.

Chiều Hoang Vắng

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn

Màn hình nền hiển thị những khung cảnh trong chiến tranh Việt Nam. Thế Sơn - mặc quân phục lính Việt Nam Cộng hòa và mang khẩu súng trường M16, hành quân cùng với những người lính khác. Nhạc beat trầm lắng và có sự bi tráng thể hiện khung cảnh những người lính chiến đấu.

Có những chiều, mưa buồn giăng giăng khắp lối.

Có những chiều, giá lạnh tím cả hoàng hôn...

Tôi đi qua thôn xa heo hút lưng đèo,

Rừng xanh hoang vắng tiêu điều,

Và lòng như thấy cô liêu...

Mấy năm trời, cuộc đời quân nhân đây đó,

Mấy năm trời, xuôi ngược khắp nẻo đường xa.

Đôi khi mang tâm tư anh lính xa nhà,

Mà lòng vẫn thấy xót xa,

Vì non nước còn đau buồn.

Con Tàu Định Mệnh

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn

Phụ diễn: Lương Tùng Quang, Trịnh Lam, Quỳnh Vi, Huy Tâm, Như Quỳnh (chỉ xuất hiện, không hát)

Các diễn viên chính, ca sĩ hát phụ họa và các diễn viên phụ đều mặc đồ thường dân, mang hành lý trên tay, nét mặt và hành động thể hiện khung cảnh hỗn loạn. Màn hình nền hiển thị những thước phim về thành phố hỗn loạn trong cuộc đại di tản gây ra bởi biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhạc beat trầm thể hiện bức tranh hỗn loạn và bi kịch của ngày chính quyền bị cướp, tiếng cánh quạt trực thăng đang quay cùng với tiếng nước động được lồng vào nhạc nền để gợi lên hình ảnh người dân bị buộc phải rời quê hương.

Hợp ca:

Khi đi thấy đường đã xa,

Bây giờ đường về xứ

Còn xa hơn nghìn lần.

Trên hai mươi vạn bàn tay,

Dắt dìu nhau đến đây,

Ngàn đời xa cố hương...

Ra đi trong giờ đau thương,

Lúc quê hương bàng hoàng,

Người say phút vinh quang.

Huy Tâm:

Ai đi, ai ở nào hay,

Người đông, kẻ phương tây

Cùng sống trong đọa đày.

Hợp ca: Cùng sống trong đọa đày.

TS:

Trùng dương bát ngát, người ơi!

Sóng dâng cao vời vợi,

Thuyền trôi biết về đâu?

Hợp ca: Thuyền trôi biết về đâu?

Quỳnh Vi:

Vầng trăng soi biển sâu,

Giúp cho tôi nhiệm mầu,

Làm sao bớt nỗi sầu?

Hợp ca: Làm sao bớt nỗi sầu?

(Thế Sơn xách va li rời sân khấu. Các ca sĩ còn lại tiếp tục hát, và màn hình nền hiển thị hình ảnh đoàn người tị nạn đứng kín chỗ trên một con tàu lớn.)

Hợp ca:

Tôi yêu con tàu Trường Xuân,

Con tàu nhiều sóng gió,

Mà tình thương thật đầy.

Trịnh Lam: Mà tình thương thật đầy.

Hợp ca: (tiến đến trước sân khấu, quỳ xuống, chắp tay cầu nguyện)

Tôi xin đa tạ bàn tay,

Dắt đàn con đến đây,

Ngàn đời xin khắc ghi.

(Các diễn viên phụ cùng cầm hành lý đứng lên, dàn thành hàng ngang sau các ca sĩ.)

Lương Tùng Quang: Ngàn đời xin khắc ghi.

Hợp ca:

Mai ta phiêu bạt nơi nao,

Đừng quên phút gian lao,

Cùng xớt chia ngày nào...

Mất

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn, Như Quỳnh

Các ca sĩ cùng những diễn viên phụ cùng rời sân khấu khi đèn sân khấu đồng loạt mờ đi hoặc tắt hẳn. Hình nền sân khấu chuyển sang bầu trời đêm lúc có trăng rằm, bên dưới là biển rộng. Như Quỳnh và Thế Sơn cùng xuất hiện với những bộ trang phục khác, đứng ở hai bên sân khấu, đèn sân khấu trắng rọi vào hai người cùng với những ánh đèn màu khác và khung cửa sổ được hạ xuống ngay sau nam ca sĩ. Thế Sơn hát trước, lúc này Như Quỳnh quay mặt về phía tấm rèm.

TS:

Sau phong ba, trời thêm đen tối,

Lìa quê hương từ lúc đổi đời.

Trong cơn đau, dường nghe lòng gian dối,

Đời đâu ngờ, mình gạt lệ xa nhau.

NQ: (quay mặt về hướng khán giả)

Anh có biết, ngày ba mươi mất nước,

Ngày chia ly, ngày của tù đày,

Em phiêu lưu vào khung trời mây xám,

Và tứ bể là biển rộng mênh mông.

TS:

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nồng...

NQ: (bước ra trước sân khấu)

Tình yêu hỡi hỡi tình yêu,

Phút chia tay, câu giã từ mình lại không.

TS:

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

Đến ban mai và đi vào chiều...

NQ:

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

Mất quê hương, mất anh rồi, đời quạnh hiu.

Song ca: (hai người tiến lại gần nhau, đưa tay về phía nhau)

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

Đến bên nhau bằng trăm lời yêu nồng...

TS:

Tình yêu hỡi hỡi tình yêu,

Phút chia tay, câu giã từ mình lại không.

Song ca:

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

Đến ban mai và đi vào chiều...

Tình yêu hỡi, hỡi tình yêu,

NQ: Mất quê hương, mất anh rồi, đời quạnh hiu.

TS:

Đã biết thế, mà tin sao vẫn đến,

Làm tim yêu chờ đợi từng ngày?

NQ:

Em mong sao biển Đông đừng khơi sóng

Để đưa thuyền em vào tận bên anh.

(Thế Sơn và Như Quỳnh từ từ lùi ra hai bên sân khấu, tay vẫn đưa về phía nhau.)

Vĩnh Biệt Người Tình

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn (xuất hiện trên màn ảnh), Như Quỳnh

Màn hình nền hiển thị hình ảnh của một chiếc thuyền nhỏ trôi trên biển, trên đó chứa những người tị nạn vượt biển. Chiếc thuyền với những diễn viên phụ mặc áo thường dân từ từ được đẩy ra sân khấu, và Như Quỳnh là một trong số những người ngồi trên đó. Nét mặt của mọi người đều hiện lên một nỗi buồn chung, thể hiện ý nghĩ không biết con thuyền chở họ rồi sẽ trôi về đâu. Màn hình chuyển sang hình ảnh của Thế Sơn và giọng hát của nam ca sĩ bắt đầu cất lên.

TS:

Mười năm xa xứ, xác thân ngược xuôi,

Mười năm nương náu nơi chốn quê người.

Bao nỗi u hoài, thân phận lưu đày,

Giọt lệ chua cay, để chờ ngày mai...

(Màn ảnh nền chuyển sang hiển thị những con sóng lớn, những người trên thuyền bắt đầu hoảng loạn và bị ngã văng khỏi thuyền vì sóng dữ. Nhạc beat được lồng thêm bởi tiếng sấm sét, và đèn sân khấu liên tục nháy, lúc sáng, lúc mờ)

NQ: (đứng lên, nhìn những người xung quanh lần lượt ngã xuống sân khấu)

Bao năm qua, em vẫn miệt mài

Em vẫn chờ đợi, sẽ có một ngày tạo dựng tương lai.

Nhưng hôm nay, mộng theo mây khói

Giông tố bão bùng, chôn chiếc thuyền mộng,

Em chết một ngùi giữa trời mênh mông...

(Sau đoạn hát trên, Như Quỳnh ngã xuống và biến mất khỏi sân khấu. Màn hình chuyển sang hình ảnh của Thế Sơn trên nền biển, và nam ca sĩ tiếp tục hát.)

TS:

Cành hoa năm đó, xác thương tả tơi...

Gởi theo con nước, về đến bên người...

NQ: (lê mình theo chiếc thuyền trôi, sau đó đứng dậy)

Em đã đi tìm, giữa lòng biển rộng,

Tình đẹp trăm năm, trong giấc ngủ nghìn thu...

Outro

Ca sĩ/diễn viên chính: Thế Sơn (xuất hiện trên màn ảnh), Như Quỳnh

Như Quỳnh vẫn đứng trên sân khấu, các vũ công phụ diễn mô phỏng hình ảnh xác người trôi trong dòng nước biển. Màn hình nền hiển thị hình ảnh Thế Sơn bước từ vách đá trên bờ biển xuống, đôi chân ngập trong nước biển, mở chiếc khăn tay có chứa cành hoa phượng ngày xưa, tượng trưng cho tình yêu giữa người lính trẻ và người yêu đã mất trên con đường vượt biển đi tìm tự do của mình.

NQ: Con tàu nhỏ bé, như một chiếc kiệu cưới không cất qua, gói trọn thân xác em vào lòng biển cả.

Nơi đó, em đã tìm được sự an lành của tình yêu vĩnh cửu.

Nơi đó, em sẽ mãi mãi,

Bên anh.

TS: Anh gửi cả tâm hồn vào cành hoa xưa, dù tan nát, nhờ dòng nước trao đến em (thả chiếc khăn tay, gói trong đó là một cành hoa phượng)

Xin cảm ơn, một mối tình đã cho anh nhiều ước mơ để sống.

Vĩnh biệt em. Vĩnh biệt.

(Các diễn viên phụ chuyền tay nhau cành hoa phượng gói trong chiếc khăn tay, đưa cho Như Quỳnh. Nữ ca sĩ nâng chiếc khăn tay lên và cành hoa rơi xuống. Vở kịch hạ màn khi mọi diễn viên đều đứng yên và nhạc nền kết thúc.)

Liên kết ngoài

Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.